Sign up

VÊ VỚI SÔNG LAM LẠI NHỚ SÀI GÒN...


 

BẠCH 1

 

DĂM CÂU CHUYỆN NHO NHỎ

VÀI BÀI THƠ NÚI NON

GIA TÀI CHỈ CÓ THẾ

ĐỂ LẠI CHO CHÁU CON !

 

BẠCH 2

Dăm câu chuyện nho nhỏ

Vài bài thơ xế chiều

Gia tài chỉ có thế

Viết tặng cho em yêu !

 

ÔNG VÀ CHÁU

Ông gọi điện cho cháu

Cháu bảo mai ông về

Thương cháu ông bật khóc

Cháu dừng cười ông nghe

 

Sự đời là như thế

Xa cháu ông về quê

Nín đi cháu dừng khóc

Ngày mai ông sẽ về !

 

Về với SÔNG LAM

Mùa náy lạnh .Nhớ cháu,nhớ...các bạn quá T làm mấy bài thơ nhỏ tặng các bạn cho vui


tiéptheo NHỮNG MẢNH GHÉP CUỘC ĐỜI (VỚI VỌNG PHU)


 

3-VÀI CẢM NGHĨ VỚI VỌNG PHU

Viết về vọng phu đã có nhiều người viết.Nhưng với Võ Thị Kim Liên có những nét mới lạ,thú vị:

VỚI VỌNG PHU

Chờ chồng đến hóa đá

Thế gian được mấy người

Mặc con thơ hóa đá

Chỉ mình vọng phu thôi !

Nhói đau tình mẫu tử

Sữa đâu căng ngực mình

Vén áo tìm môi trẻ

Đá bỗng mềm trong tay !

Chờ chồng đến hóa đá là việc thủy chung của người mẹ,thật là cảm động,bi hùng.Nhưng theo mẹ mà con phải hóa đá là một nỗi đau,nỗi đau vô cùng: "Mặc con thơ hóa đá"

Đến khổ thơ thứ 2 ta lại thấy chỉ có những người mẹ thực sự có qua mang nặng đẻ đau mới viết được nhưng câu thơ chân thật máu thịt như thế:

Sũa đâu căng ngực mình

Vén áo tìm môi trẻ.

Chỉ có những bà mẹ thực thụ mới có những cảm xúc thực sự như vậy.

Câu kết là một câu rất hay:

Đá bỗng mềm trong tay ! (Xem tiếp)


TIẾP THEO NHỮNG MẢNH GHÉP CUỘC ĐỜI (BÁC SỸ BẤT ĐẮC DỸ...)


 

•-          Bữa ni được ôm thỏa thích,sung sướng nhé!

Tôi đến gần và nói:

•-          Ôm là vì nhiệm vụ,vì đồng đội chứ bộ.

•-          Biết rồi!Nhưng cũng đừng vì thế mà quen hơi,mà léng phéng thì chết với em đấy.

•-          Chả dám!Vì anh đã có cái này.Rồi ôm choàng lấy Thanh.Thanh muốn đẩy tôi

 ra,nhưng lại muốn tôi ôm chặt hơn.

Tôi nhớ một lần Quyên ghé vào phòng tôi và nói lý nhí:

•-          Em thành thật xin lỗi anh chị.Em làm phiền anh chị nhiều quá.Thực tình những

lúc như thế em không biết gì cả.

Thanh dìu Quyên ngồi,rồi an ủi:

•-          Em không có lỗi gì cả.Lỗi là ở chiến tranh,ở bọn giặc,bọn xâm lược kia !

Một năm sau Quyên đã tìm được một nữa của mình,một đồng chí bộ đội công tác bên tỉnh đội.Họ sống với nhau thật hạnh phúc và đã có một cháu gái kháu khỉnh.

Hàng năm nhân những ngày lễ,tết chúng tôi thường tổ chức gặp mặt bạn bè .Nhắc lại

chuyện cũ ai cũng nói cười vui vẻ.Họ còn trêu tôi:

•-          Chỉ có ông là sướng nhất.

Tôi đánh bạo:

•-          ĐượcQuyên ôm,hơi ấm lúc ấy cũng làm mình ngây ngất,muốn chết đi được.Nếu

chưa có Thanh thì mình cưới Quyên thật.

 Thanh chen vào:

•-          Đây nhường đấy!Báu lắm đấy.

 Chị Lan nói chen vào:

•-          Thôi đi các bà ơi ! Kẻo đánh nhau vỡ đầu ra bây giờ.

  Mọi người lại cười nói vui vẻ.Chỉ có Quyên là liếc nhìn tôi,đôi má thoáng ửng lên

có chút e thẹn !

                                                                        TP,HCM 19.5.2009

                            (Đã đăng ở báo CCB)


Những mảnh ghép cuộc đời


NHỮNG MẢNH GHÉP CUỘC ĐỜI

             

                        (TRẦN VĂN THUYÊN)

Nhà toán học lừng danh Việt Nam NGÔ BẢO CHÂU từng nói: "Cuộc đời như những mảnh ghép: Một tý ở Hà Nội,một tý ở Paris,một tý ở Newyork,một tý run run khi cầm tay bạn gái,một tý khi bịt mũi thay tã cho con...Cứ một tý ấy khi biết cách sắp xếp lại thì sẽ thành cuộc đời !"

Tôi không có ý định viết hồi ký mà chỉ ghi chép lại những mảnh đời tôi mà tôi lấy làm tâm đắc nhất.

•1-     TỰ BẠCH

    Làng tôi nằm giữa sông Lam.Ngày xưa gọi là Báu Lâm (Ngọc Lâm).Ngày nay gọi là Hồng Lam,Xuân Giang 2,Nghi Xuân,Hà Tĩnh.Phía Bắc bên kia sông là thành phố Vinh,phía Nam xa xa là dãy Hồng Lĩnh,phía Đông mãi dưới khói sóng kia là biển Đông,phía Tây trập trùng mờ xa thăm thẳm là dãy Trường Sơn hùng vĩ.Quê tôi là một danh thắng trong Nghi Xuân bát cảnh (Cồn Mộc Bình Sa)  (Xem tiếp)


CHÚC MỪNG NĂM MỚI

 
NĂM MỚI KÍNH CHÚC CÁC THI HƯU:PreviewSỨC KHỎE,AN KHANG,HẠNH PHÚC


CHÉN RƯỢU MỪNG XUÂN


 

CHÉN RƯỢU MỪNG XUÂN

                             (Tặng KT)

Tay nâng chén rượu ngang mày

Mời em một chén rượu này mừng xuân

Trải qua bao cuộc gian truân

Đến nay mới được lên "chân" ông bà


Cho dù tóc bạc mắt lòa

Tình ta vẫn thắm như là ngày xưa

Trải bao năm nắng mười mưa

Lòng em như một bến bờ mênh mông


Dù cho nắng hạn mưa đông

Tình em như ngọn lửa hồng sáng soi

Cho dù vật đổi sao dời

Em là lẽ sống cuộc đời anh đây


Rượu mời xin dâng tận tay

Uống đi em,nếu có say anh hầu

Cạn ly ta uống với nhau

Má em lại thắm như thời trẻ trung


Bây giờ con cháu trùng phùng

Điểm sương mái tóc thủy chung trọn đầy

Còn trời còn nước còn mây

Còn vầng nhật nguyệt còn đầy tình ta !

Xuân Tân Mão

 (Xem tiếp)


NGẪU HỨNG DIÊU BÔNG


 

NHỚ TRẦN NHÂN TÔNG

 

Viếng thăm chùa Đồng

Nắng mai rực hồng

Hồn thiêng Yên Tử

Nhớ Trần Nhân Tông


Bỏ lại lợi danh

Tâm Phật lòng thành

Trúc xanh Yên Tử

Muôn đời ngát xanh !


THÁC LỜI TRẦN THỦ ĐỘ

 

Suốt cả đời phò vua độ nước

Mà nay công tội một mình mang

Diệt Nguyên cứu nước là trên hết

Giang san gấm vóc vững âu vàng.

 (Xem tiếp)


THƠ CON VÀ LƯNG MẸ

THƠ CON VÀ LƯNG MẸ

MẸ GIÀ LỆCH BƯỚC LIÊU XIÊU
NÊN THO CON CỨ LIÊU ĐIÊU LÊCH VẦN
CHIỀU NAY LÒNG DẠ BẦN THẦN
DÁNG CÒNG LƯNG MẸ CONG VẦN THƠ CON
THƠ CON CÕNG NẮNG QUA NON
LƯNG MẸ CÕNG CẢ CHÚNG CON VÀO ĐỜI
THƠ THƠ THẨN THẨN LỜI LỜI
KHÔNG BẰNG LƯNG MẸ SUỐT ĐỜI CHO CON.


NHỚ


NHỚ
Con đã theo chồng về xứ núi
chắc mùa này lạnh lắm phải không con
đêm cha nằm suy nghĩ mọi nguồn cơn
thương con trẻ chưa quen miền đất lạ

Nơi có bầy chim hót trong kẻ lá
có mặt trời đội núi tan sương
có bông cúc quỳ nở vàng lèn đá
có đàn em cắp sách tới trường

Cha lại nằm suy nghĩ vấn vương
bao nỗi nhớ lại cồn cào nỗi nhớ
không biết giờ này con thức hay ngủ
nhớ đắp mền kẻo gió lạnh lùa quanh.

Trời Đà Lạt mây giăng đỉnh núi
có ra đường nhớ mặc áo bông nhe
nhớ choàng khăn cho ấm người ấm cổ
kẻo rồi ho khản tiếng đấy con nghe.

Cha vẫn nằm suy nghĩ miên man
và nỗi nhớ lại chồng thêm nỗi nhớ
ôi nỗi nhớ cồn cào cứa vào gan ruột
trong giấc mơ thấp thoáng bóng hình con !
 
  


XIN TRÌNH LÀNG MẤY RỔ KHOAI SẮN

 

TRẦN VĂN THUYÊN,50 LÃ XUÂN OAI,Q9 TP.HCM,ĐT:0904592070

KG: CHI HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT  H.NGHI XUÂN, HÀ TĨNH


GIANG ĐÌNH CHIỀU TÍM

Xuôi thuyền về bến Giang Đình

Tìm em áo tím chung tình năm xưa

Hai bờ lất phất cơn mưa

Bóng chim tăm cá sớm trưa vẫn tìm


Nhớ lời khắc cốt ghi tim

Sao ai đã vội cánh chim lưng trời

Trách người sao nỡ sai lời

Để cho mưa gió tơi bời tim ai


Thề xưa đã quyết một lời

Nay sao em đã đơn sai tấc lòng

Còn đâu,đâu nữa mà mong

Giang Đình chiều tím,tím dòng sông Lam


Vì ai,lỡ nhịp!Ai làm?...

Lời thề còn đó nhuốm chàm vì đâu.

Gặp người để hỏi một câu

Trăm năm đã hẹn dám đâu sai lòng


Sương giăng trên đỉnh núi Hồng

Lời thề còn đó,một lòng như xưa

Giang Đình bến tím chiều mưa

Dẫu rằng nát đá thề xưa mãi còn !

 (Xem tiếp)


«Trước   1 2 3 4 5 6 7 8 9  Sau»