TRỊNH CÔNG SƠN

By Trần Văn Thuyên

YÊU NHẠC TRỊNH – YÊU MẾN TRỊNH CÔNG SƠN

 

Tôi là một giáo viên hiểu biết về âm nhạc còn rất hạn chế.Nhưng thích và yêu âm nhạc là một nỗi đam mê.Nhất là nhạc cách mạng nhạc trử tình và đặc biệt là nhạc của Trịnh Công Sơn.

Nhạc Trịnh Công Sơn sâu lắng da diết về giai điệu nồng nàn giản dị về ca từ.Tính triết lý chất Thiền vời vợi đủ buồn để chúng ta nhớ về những hoài niệm kỷ niệm.Buồn nhưng không ủy mị tuyệt vọng mà hướng con người đến khát vọng tương lai.

Nhạc Trịnh có tính phổ quát rất rộng.Có thể hát ở thính phòng phòng trà cũng có thể hát ở các nhạc hội.Cũng có thể đâu đó ai ngân nga lên vài giai điệu đơn lẻ mà không lẫn vào nhạc của ai khác.

Thời sinh viên chúng tôi thường ngâm nga: “Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt…”Nhờ cái gu yêu nhạc Trịnh mà tôi đã đến được với bà xã tôi bây giờ.Nay:

 “Đầu đã trắng mơ hai thứ tóc”(đã thành ông thành bà)mà có lúc tôi cũng bật lên:“Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi...”Bà xã tôi phải thốt lên:“Ông lại nhạc Trịnh rồi!”

Tôi thường biểu hiện cảm xúc bằng thơ(không biết có trái lệ không).Thôi tôi xin gửi bài thơ thay cho lòng đam mê của chúng tôi với nhạc Trịnh cũng là một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến nhạc sỹ tài hoa TRỊNH CÔNG SƠN mà chúng tôi vô cùng ngượng mộ.

 

VẪN ĐI VỀ HƯỚNG MẶT TRỜI

(Tưởng nhớ nhạc sỹ Trịnh Công Sơn)

 

Để lại cho đời màu “ nắng thủy tinh” *

Anh trở về với miền “cát bụi”

Anh đi rồi phượng buồn như sỏi

“Nhật nguyệt” trên cao vẫn sáng ngời ngời.

 

Dẫu biết rằng đời là cuộc rong chơi

Diễm” vẫn dịu dàng thước tha trên cỏ

Vẫn biết trần gian là “quán trọ”

Ta vẫn chơi và tiếp tục cuộc vui.

 

Ta vẫn đi về hướng mặt trời

Tưởng như chưa bao giờ dừng lại

Cũng có khi buồn đau tê tái

Thì người ơi ! “đừng tuyệt vọng người ơi

 

“Đá hoa vô thường” vẫn nở giữa ngày mai

Hai “ cõi đi về” vẫn đầy hoa cỏ

Cánh diều bay trong chiều lộng gió

Vẫn hướng về phương ấy tương lai !

TRẦN VĂN THUYÊN

ĐT 0904592070    -D1/3 Đường 385 kp2 p TĂNG NHƠN PHÚ A

* Lời ca của TRỊNH CÔNG SƠN

 

VỀ MIỀN HOÀI NIỆM

(Vô cùng thương tiếc các đồng đội đã anh dũng hy sinh ở thành cổ Quảng Trị)

 

Mười ngàn đồng đội ngã nơi này

Bây chừ xanh mát cỏ non tươi

Tám mốt ngày đêm thành Quảng Trị

Đất sôi máu nóng của bao người.

 

Tôi lặng lòng đi trong phút giây

Bên mồ liệt sỹ dưới hàng cây

Dòng sông Thạch Hãn xanh trong quá

Tìm bạn nơi nào mới thấy đây!...

 

Đất nước thanh bình bao đổi thay

Đồng xanh vui rộn tiếng máy cày

Đau đáu nỗi lòng thương nhớ bạn

Tuổi xuân dâng hiến nước non này.

 

Bồi hồi nhớ bạn nước mắt cay

Thương tiếc các anh xót dạ này

Thuyền về Thạch Hãn xin chèo nhẹ*

Thả đóa hoa vàng nhớ bạn xưa.

*Thơ Lê Bá Dương.

 

TIẾNG VỌNG MÃI CÒN

(Vô cùng thương tiếc TNXP-Đường 20-Quyết Thắng-hy sinh ở hang Chín Cô)

 

Tôi đến nghiêng mình trước các anh linh

Tiếng gọi thẳm sâu vọng từ hang đá

Quặn thắt con tim sao đau thương quá

-Các anh ơi cứu lấy chúng em !

 

Tảng đá kẻ thù chắn lối các em

Các anh bới tìm sức cùng lực kiệt

Tiếng gọi lịm dần nhưng nghe rất thực

-Các anh ơi cứu lấy chúng em …

 

Tảng đá lấp ngang hang đầy bóng tối

ở ngoài kia trời chắc đang xanh

dẫu mặt đất còn rền bom đạn

-Cứu lấy các em!Nhanh các anh!...

 

Không cứu được em lòng anh nhức nhối

Phải sống thể nào trước sự hy sinh

Đau đáu nỗi lòng như người có lỗi

Tiếng vọng mãi còn thiêu đốt tâm can.

More...

ĐIỆP TỪ TRONG THƠ HÀ VĂN HUỆ

By Trần Văn Thuyên

ĐIỆP TỪ TRONG THƠ HÀ VĂN HUỆ

Tôi được Hà Văn Huệ tặng cho 4 tập thơ (GỬI NGÀN MAI SAU-2007 TƠ VƯƠNG-2008 LỤC BÁT TÌNH YÊU-2009 LỜI QUÊ-2010) Chỉ 4 năm mà anh ra mắt 4 tập thơ thì quả là đáng kính nể về sức viết bền bỉ của anh.

Thơ Hà Văn Huệ rất nhiều trăng mà trăng khuyết nhiều hơn trăng tròn làm cho người ta đủ buồn để nhớ sâu hơn những kỷ niệm.Đã có nhiều người viết rất hay về thơ anh.Trong bài viết này tôi chỉ lạm bàn về cách dùng điệp từ và cũng chỉ gói gọn trong hai bài tiêu biểu “CHIỀU NGHIÊNG”và “TÍM HUẾ”

Bài Chiều Nghiêng ngắn ta có thể đọc:

Chiều nghiêng mưa bụi nghiêng thêm

Mùa xuân cánh én chao nghiêng lưng trời

Mái nghiêng quán vẫn đông người

Tay em rót nước gịong mời cũng nghiêng

 

Đi qua nghiêng nón làm duyên

Nón em trắng quá chiều nghiêng nghiêng chiều

Quán nghiêng ít.Anh nghiêng nhiều

Xuân về nón trắng chiều chiều cứ nghiêng.

Bài thơ chỉ có 8 câu mà câu nào cũng có từ nghiêng.Đặc biệt có 3 câu có 2 từ nghiêng (Câu 1 câu 6 câu7) vị chi có 11 từ nghiêng tất cả

Từ: chiều nghiêng cánh én nghiêng mái quán nghiêng đến “Tay em rót nước giọng mời cũng nghiêng”. “Giọng mời cũng nghiêng” tức là từ thực đến ảo đã đẩy câu thơ thăng hoa lên một cung bậc mới.Câu thơ thật là đặc sắc.

 

Bài thứ 2 “Huế Tím”bài thơ như sau:

Tím từ thành nội tím ra

Tím từ áo tím lòng ta bồi hồi

Tím em thăm thẳm phương trời

Tím lây sang cả bao người…Tím anh !

 

Tím Tràng Tiền tím xa xăm

Tím sang Vọng Cảnh sương giăng mơ màng

Sông Hương chiều tím mênh mang

Nhớ em tím cả muôn vàn yêu thương.

Bài thơ cũng chỉ có 8 câu mà đến 12 từ Tím.

Tím từ thành nội rồi áo tím và lây sang tím cả bao người .Nhưng cuối cùng là TÍM ANH thế là anh đã TÍM mất rồi đã yêu mất rồi.Đó là một lời thú nhận can đảm và đáng yêu.Để rồi tím Tràng Tiền tím Vọng Cảnh tím sông Hương và anh lại phải thú nhận một lần nữa: “Tím cả muôn vàn yêu thương

            Mỗi điệp từ trong thơ đều mang một sắc thái biểu càm rất là đa dạng phong phú làm nên cái đặc sắc trong thơ anh.

 

Hà Văn Huệ trước hết là một người lính sau là một nhà giáo một cựu chiến binh.Anh đã nghỉ hưu hai ông bà sống trong một căn nhà đạm bạc.Anh tỷ mẩn viết thơ rồi nhờ đánh máy tích góp từng bài từng bài một để có 4 tập thơ với mấy trăm bài thơ quả  là một quá trình lao đông nghệ thuật bền bỉ đáng khâm phục.Anh là hội viên chi hội văn học nghệ thuật huyện Nghi Xuân luôn luôn có thơ trong tạp chí GIANG ĐÌNH

Trước tết Tân Mão tôi về quê có ghé thăm gia đình anh.Anh chị rất vui sống thanh bạch hạnh phúc tôi càng cảm phục .Trước nhà anh có một giàn bầu sai quả và một đám cải đã trổ ngồng hoa vàng rực lên trong nắng chiều cuối năm.Khi chia tay làm cho chúng tôi càng thêm bịn rịn lưu luyến.Tôi kính chúc anh chị sang năm mới dồi dào sức khỏe vui vẻ để viết nên những bài thơ quê đằm thắm trử tình dân giả của một vùng đất thi ca Nghi Xuân có danh nhân văn hóa Đại thi hào Nguyễn Du.

 

NỖI NIỀM

Vì sao ta phải chia tay

Vì lời đen bạc lệ cay mắt buồn

Đêm đêm chớp bể mưa nguồn

Nghi Xuân vẫn đợi người thương quay về.

 

Bồi hồi cỏ mượt chân đê

Để cho “Gầu-Giếng”chưa hề xa nhau**

Vầng trăng vằng vặc trên đầu

Đinh ninh hai miệng hát câu chung tình*

 

Dắt nhau đi chợ Giang Đình

Mua đào chẵng sợ “ lạc mình” nữa đâu

Sống là cốt ở dài lâu

Nghệ An – Hà Tĩnh nhịp cầu đã thông !.

 

* Ýthơ của Đại thi hào Nguyễn Du:

“…Vầng trăng vằng vặc giữa trời

Đinh ninh hai miệng một lời song song .”

** Chữ của Hà Văn Huệ

 

NGẪM

Ngước lên ta tưởng mình là cú

Ngoành lại ra ta cũng chú gà

Múa bút đua đòi thơ với phú

Tập tành sáo mõ xướng rồi ca

 

Đầu tháng tươi tươi cơm thịt rượu

Cuối kỳ xẹp xẹp cá rau cà

Thiên hạ đua chen xe pháo mã

Còn ta đủng đỉnh rượu trà hoa.*


*Đủng đỉnh theo sau có mấy dì (Ý thơ Nguyễn Công Trứ)

More...

DÒNG SÔNG THI CA

By Trần Văn Thuyên

 

CÁM ƠN MƯA


Nắng hanh bỗng đổ mưa rào

Tránh mưa tôi vội nép vào dưới hiên

Dánh ai trông đến là hiền

Lưng ong áo mỏng như tiên giáng trần


Ngập ngừng lòng dạ phân vân

Lựa lời ướm hỏi ý gần lời xa

Em cười em nói qua loa

Nhà em phía ấy cách ba phố này.


Tạnh mưa em vội đi ngay

Kể từ ngày ấy chim bay phương nào...

May nhờ còn có trời cao

Đổ mưa em lại nép vào vai anh.


MẶT TRỜI TRONG ĐÁY CỐC


Ly rượu cuối này uống nốt thôi

Sợ trái đất chìm vào bóng tối

Dưới đáy cốc kia mặt trời đỏ ối

Như mắt em thăm thẳm cuối chân trời.


Nghĩ cuộc đời như một cuộc rong chơi

Tình yêu như một làn gió nhẹ

Phận con người sao mà nhỏ bé

Tựa bọt bèo trên mặt nước rong rêu


Chiều mờ buông trong tiếng hạc kêu

Ta chẳng sợ vì còn ly rượu trắng

Và còn cả cái mặt trời chói sáng

Như mắt em đăm đắm gọi hồn ta.


DÒNG SÔNG THI CA

(Tặng nhạc sỹ An Thuyên)


Ai bảo văn chương là tao nhã

Là mới hiểu một phần thôi

Tôi nghiệm văn chương là vất vả

Như muôn đời sông cứ miệt mài trôi.


Bên lở bên bồi tháng ngày tất tả

Chảy âm thầm lắng lọc phù sa

Và miệt mài trong dòng đời hối hả

Dâng cho đời những bản tình ca.


Dòng sông thi ca tưởng chừng yên ả

Lại quặn mình vì nỗi nhân sinh

Vắt kiệt hồn mình như chiếc lá

Để cho đời sáng tỏa ánh bình minh.

More...

THƠ VUI

By Trần Văn Thuyên

KÍNH GỬI QUÝ THI HỮU

Ngày xuân Thuyên đọc Nam Cao thương Chí Phèo và Thị Nở quá mối tình của họ thật là tự nhiên và đẹp.Từ đó có cảm tác bài thơ tình nhưng thiếu 1 từ ở câu số 4.Kính mời quý thi hữu điền cho 1 từ đắc địa văn hóa nhất Thuyên sẽ hầu rượu.

EM RA GÁNH NƯỚC Ở NGOÀI ĐÊ
GẶP CHÍ LÈ NHÈ CHÍ RỦ RÊ
KHÓM CHUỐI TRĂNG KHUYA KHUA SỘT SOẠT
SẦN SẦN CHÍ ... EM ĐÊ MÊ !

More...

tiéptheo NHỮNG MẢNH GHÉP CUỘC ĐỜI (VỚI VỌNG PHU)

By Trần Văn Thuyên


 

3-VÀI CẢM NGHĨ VỚI VỌNG PHU

Viết về vọng phu đã có nhiều người viết.Nhưng với Võ Thị Kim Liên có những nét mới lạ thú vị:

VỚI VỌNG PHU

Chờ chồng đến hóa đá

Thế gian được mấy người

Mặc con thơ hóa đá

Chỉ mình vọng phu thôi !

Nhói đau tình mẫu tử

Sữa đâu căng ngực mình

Vén áo tìm môi trẻ

Đá bỗng mềm trong tay !

Chờ chồng đến hóa đá là việc thủy chung của người mẹ thật là cảm động bi hùng.Nhưng theo mẹ mà con phải hóa đá là một nỗi đau nỗi đau vô cùng: "Mặc con thơ hóa đá"

Đến khổ thơ thứ 2 ta lại thấy chỉ có những người mẹ thực sự có qua mang nặng đẻ đau mới viết được nhưng câu thơ chân thật máu thịt như thế:

Sũa đâu căng ngực mình

Vén áo tìm môi trẻ.

Chỉ có những bà mẹ thực thụ mới có những cảm xúc thực sự như vậy.

Câu kết là một câu rất hay:

Đá bỗng mềm trong tay !

More...

TIẾP THEO NHỮNG MẢNH GHÉP CUỘC ĐỜI (BÁC SỸ BẤT ĐẮC DỸ...)

By Trần Văn Thuyên


 

•-          Bữa ni được ôm thỏa thích sung sướng nhé!

Tôi đến gần và nói:

•-          Ôm là vì nhiệm vụ vì đồng đội chứ bộ.

•-          Biết rồi!Nhưng cũng đừng vì thế mà quen hơi mà léng phéng thì chết với em đấy.

•-          Chả dám!Vì anh đã có cái này.Rồi ôm choàng lấy Thanh.Thanh muốn đẩy tôi

 ra nhưng lại muốn tôi ôm chặt hơn.

Tôi nhớ một lần Quyên ghé vào phòng tôi và nói lý nhí:

•-          Em thành thật xin lỗi anh chị.Em làm phiền anh chị nhiều quá.Thực tình những

lúc như thế em không biết gì cả.

Thanh dìu Quyên ngồi rồi an ủi:

•-          Em không có lỗi gì cả.Lỗi là ở chiến tranh ở bọn giặc bọn xâm lược kia !

Một năm sau Quyên đã tìm được một nữa của mình một đồng chí bộ đội công tác bên tỉnh đội.Họ sống với nhau thật hạnh phúc và đã có một cháu gái kháu khỉnh.

Hàng năm nhân những ngày lễ tết chúng tôi thường tổ chức gặp mặt bạn bè .Nhắc lại

chuyện cũ ai cũng nói cười vui vẻ.Họ còn trêu tôi:

•-          Chỉ có ông là sướng nhất.

Tôi đánh bạo:

•-          ĐượcQuyên ôm hơi ấm lúc ấy cũng làm mình ngây ngất muốn chết đi được.Nếu

chưa có Thanh thì mình cưới Quyên thật.

 Thanh chen vào:

•-          Đây nhường đấy!Báu lắm đấy.

 Chị Lan nói chen vào:

•-          Thôi đi các bà ơi ! Kẻo đánh nhau vỡ đầu ra bây giờ.

  Mọi người lại cười nói vui vẻ.Chỉ có Quyên là liếc nhìn tôi đôi má thoáng ửng lên

có chút e thẹn !

                                                                        TP HCM 19.5.2009

                            (Đã đăng ở báo CCB)

More...