Sign up

VALENTINE & EM

                 alt

VALENTINE & EM

(Mến tặng KT)

Không cần hoa hồng
Không cần bánh ngọt
Thắp lên cây nến
Lại ngồi bên nhau

Nói về tình yêu
Về Valentine
Về thời kháng chiến
Vượt mọi bão giông
Kiên gan son sắt:
Tần tảo nuôi con học
Khắc khoải đợi chồng về

Bàn tay lại run run
Lần tìm lại bàn tay
Truyền nhau hơi ấm
Vẫn nồng nàn say đằm
Như ngày đầu yêu nhau !

 

2- Tưởng không thể nhưng mà có thể

Tình yêu ta mãi mãi vĩnh hằng

Dù mai sau vầng trăng tan bể

Nụ cười em còn mãi trong ánh trăng !

 

3- Dăm câu chuyện nho nhỏ

Vài bài thơ xế chiều *

Gia tài chỉ có thế

Viết tặng cho enm yêu

GC:(* )“Đa gian cải phát mao
         Hữu cảm tồn thi tập” Nguyễn Hành
(Qua gian khổ tóc phát bạc/ chỉ còn chút tình cảm tồn lại trong tập thơ)


LỤC BÁT.COM

ĐẮM SAY

Tay cầm chiếc nón quai thao
Tay cầm làn điệu ca dao ngọt ngào
Cười duyên nghiêng nón em chào
Sân đình xao xuyến biết bao trai làng

Còn anh ngây ngất mơ màng
Em cười em nói lại càng đắm say
Ai về Bến Thủy chiều nay
Cho ta nhắn gửi lời này với ai.

Hội xuân vui hãy còn dài
Xin em đừng có đứng ngồi với ai
Mong em hãy giữ lấy lời
Để câu quan họ thương hoài trong ta.


CHIỀU SÔNG LAM

(Gửi người bên kia sông)

Chiều nay về với dòng Lam
Vẫn căn nhà nhỏ vườn cam chín vàng
Ngày xưa cách trở đò giang
Nên em đã vội sang ngang cuối chiều.

Nhớ thời em nói rằng yêu
Sao nay vội đã quên điều thề xưa
Cái tình là cái dây dưa
Bao năm xa cách vẫn chưa cạn lòng

Nhịp cầu Bến Thủy cong cong
Sóng chao chát sóng vẫn mong gặp người.


VẦN THƠ TỊCH ĐIỀN - HẠ ĐIỀN

           GÚT BẮT *

Có những chiều gút bắt trong ta
Trâu thả bờ đê la đà với cỏ
Đuổi bắt nhau tóc vờn tung gió
Thỏa thích cười tiếng vọng vang xa. 

Có những chiều gút bắt trong ta
Đốt nắm rạ thơm cùng nhau sưởi
Đầu sát bên đầu tóc em bối rối
Má em hồng đâu bởi gió mùa đông ? 

Có một chiều gút bắt ven sông
Chơi trò ú tim ngã lăn ra cỏ
Gió đông thổi đầy trời mặc gió
Nắng heo vàng lảng đảng mây bay... 

Có những chiều tay chặt trong tay
Tóc thì bạc kỷ niệm xưa không bạc
Chuyện ngày xưa đã thành dĩ vãng
Vẫn nhớ thời đuổi bắt trong nhau ! 

GC: * Gút bắt hay cút bắt là trò chơi mục đồng đuổi bắt nhau cho ấm người lên.Mải chơi có khi trái gái ngã đè lên nhau nhưng chẳng sao,hồn nhiên trong sáng lắm.(giá như bây giờ có nước mà chết...hi hi...)

TRÁCH

Chưa gặp  gọi bằng anh

giáp mặt chuyển sang bác

ta trách mái tóc bạc

để mùa xuân nhỡ nhàng

 

Buồn ta đi lang thang

bao năm nay trở lại

tóc ai ngày xưa ấy

cũng bạc trắng trên đầu

 

Ta lại ngồi bên nhau

nhớ về ngày xưa ấy

lòng lại buồn biết mấy

về những ngày xa xưa.

 


CHÚC MỪNG NĂM MỚI - 2012

alt src=http://tranvanthuyennt.vnweblogs.com/gallery/22184/previews-med/388182-bánh%20chưng.jpg

Chùm thơ đón giao thừa xuân – Nhâm Thìn

- Tết đã ùa về với nắng xuân

Cả đời phiêu bạt nay dừng chân

Ngoảnh đầu mây trắng giăng Hồng lĩnh

Thương nhớ Lam giang tóc bạc dần 

- Trải qua nắng hạ với mưa xuân

Tóc bạc da mồi chồn bước chân

Trằn trọc năm canh lòng thổn thức

Rèm thưa xuân động dạ bần thần 

-Tết đến xa quê lại nhớ nhà

Muốn về ăn tết đường quá xa

Xin gửi về quê niền thương nhớ

Ai còn giặt lụa bến sông La ?

- Xuân dào dạt ngang trời dâng hiến

Sóng tình dâng  ngập đẫm hồn hoa

Cuốn vào nhau đất trời tan biến

Cháy hết mình thanh thản hát ca !

Giao thừa nguyên đán Canh Thìn

   Trần Văn Thuyên khai bút


XUÂN VỀ TẾT ĐẾN NỖI LÒNG NHỚ QUÊ

Đó là nỗi niềm của người xa xứ. Tôi post lại entry này như như một tri ân với quê hương (Bài này đã được phổ nhạc,đưa lên INTERNETE/NHAC CUA TUI/CHẢY MÃI SÔNG LAM) 

Sông cứ chảy sông Lam ơi cứ chảy
Ta cánh cò cánh vạc ven sông
Thưở chăn trâu mò cua bắt cáy
Sông nuôi ta khôn lớn từng ngày 

Sông cứ chảy sông Lam ơi cứ chảy
Tuổi ấu thơ bơi lội nghịch đùa
Con trâu đen sừng cong dầm mình nhai cỏ
Trái ổi xanh là phần thưởng thắng thua. 

Sông cứ chảy sông ơi cứ chảy
Lụt tràn đồng sông quặn lòng đau
Sông gồng mình lao nhanh ra bể
Cứu lúa vàng cứu những hàng cau !... 

Sông cứ chảy sông Lam ơi cứ chảy
Buổi chợ trưa trên bến mẹ về
Con vui sướng mẹ cho tấm bánh
Bánh đa vừng thơm mãi trong mơ. 

Sông cứ chảy sông Lam ơi cứ chảy
Giữa hai bờ cây trái xum xuê
Lấp lánh ban mai lao mình đối nhảy *
Khắc khoải chờ ai xa xứ trở về. 

Sông cứ chảy sông Lam ơi cứ chảy
Chở câu ca ví dặm bè xuôi
Vẫn thủy chung gừng cay muối mặn
Đợi người về sông chảy mãi không thôi .  

GC: (*Cá đối)


* CHUYỆN CUỐI NĂM

 

Cầm tờ báo con nói trong hơi thở
Tiền thưởng này họ sướng lắm thay *
Chẳng cần đắn đo cơm hay phở
Mặc sức tiêu xuân tết tràn trề 

Nếu ta được phần mười như thế
Cha cho con áo tết nghe cha
Xuân đã về mai vàng chớm nụ
Rộn phố phường trống ếch vui ca. 

Ngủ đi con mai đi siêu thị
Con thích gì cha sẽ mua cho
Giấc ngủ chập chờn áo hoa mộng mị
Căn phòng bên cha mẹ tính toan… 

Phải mua thứ này thứ kia rút lại
“Đo bò” và “liệu mắm đơm cơm”
Khuôn mặt già đi - đồng tiền ít ỏi
Lo thế nào cho có tết có xuân ?... 

Dậy đi con ta đi siêu thị
Xuân đang về sẻ có áo hoa
- Thôi cha ạ,áo con còn mới …
Giặt ủi rồi nó vẫn đẹp như chơi ! 

Cha quay mặt cổ như tắc nghẹn
Tý tuổi đầu đã biết sẻ chia
Ôm vào lòng hôn lên mái tóc
Môi con hồng –  xuân của mẹ cha ! 

GC: * Có trường hợp thưởng tết trên 1 tỷ đồng

 

 

 

 

 


CHÚC MỪNG NĂM MỚI ***** GÓC MAI TRONG VƯỜN NỘI

                            alt

                 alt

                              XUÂN VỀ NHỚ NỘI

Nhà tôi ở đầu làng trong một khu vườn khá rộng có nhiều cây trái mát mẻ xum xuê,ríu rít tiếng chim.
Sinh thời nội tôi kể lại từ khi nội về làm dâu họ Trần đã thấy cây trái như thế rồi. Nào là cam,bưởi,mít ổi,khế ,dừa…Trong vườn có những gốc mai trồng từ đời ông cố,ông sơ… Dân làng lấy hạt về trồng nên nhà nào cũng có mai. Tết đến mai vàng rực khắp cả xóm. Trải qua hai cuộc kháng chiến bom đạn, hư hao đi nhiều. Bây giờ sót lại những cây đó đều là cổ thụ,trên cả trăm tuổi.
Mé sau vườn là khoảnh đất dành để trông rau. Nào là cải xanh,cải trắng,dềm cơm,mồng tơi,tía tô,lá lốt,hành ớt v.v…Mùa nào rau ấy đủ dùng cho cả nhà. Có dư thì biếu bà con chòm xóm,hoặc đưa ra chợ bán lấy tiền dầu đèn,mua sách vở cho tôi học.
Gần tết,bà dành ra vài liếp để trồng rau, hoa như cúc vạn thọ, cải và rau thơm. Bà dặn tôi những luống rau,hoa này chỉ được tưới nước vo gạo pha loảng cháu nhé. Sáng sáng tôi phụ bà tưới rau,bắt sâu. Vừa làm bà vừa nói : “Đồ cúng kiếng tổ tiên phải trong sạch cháu ạ,dù là bông hoa,bó rau cốt ở lòng thành chứ không phải mâm cao cổ đấy đâu cháu !” Từ việc làm thành tâm cụ thể đó mà con cháu gia đình tôi rất nề nếp noi gương nội. Ai cũng có ý thức trách nhiệm trong thờ cúng ông bà tổ tiên.
Tôi nghĩ những người như nội tôi là những người lưu giữ,bảo tồn,truyền lại cho đời sau, nét đẹp văn hóa của dân tộc
Bây giờ nội đã đi xa,xuân đã về,ngồi viết những dòng này nhớ nội,nhớ quê quá lòng bỗng trào dâng rưng rưng !... 

GỐC MAI TRONG VƯỜN NỘI 

Trước sân nhà của nội
Sừng sững lão mai già
Mai ơi bao trăm tuổi
Dưới nắng hạn mưa sa.

Khi nội về làm dâu
Mai già đã đứng đó
Lá vờn bay trong gió
Hoa vàng rực trên đầu. 

Trải qua bao thương đau
Cảnh nhà tan nước mất
Đạn bom găm phạt gốc
Nhựa tím bầm thân cây. 

Qua bao cuộc chiến tranh
Toàn dân theo Đảng,Bác
Quyết chiến đấu hy sinh
Dành tự do độc lập. 

Mai như một nhân chứng
Đồng hành cùng nhân dân
Vẫn tươi cành xanh nụ
Hương thơm lừng mùa xuân !

XUÂN NHÂM THÌN - 2012


ĐẦU XUÂN THƯƠNG NHỚ CHA

 

alt

ĐƯA CHA VỀ CỐ HƯƠNG
(Kính dâng hương hồn cha kính yêu **)

Con không đưa cha về
Trên những chuyến xe chật ních người
Của thời bao cấp
Cũng không đưa cha về
Trên những chuyến phi cơ xé gió
Giữa bầu trời Tổ quốc.
Con đưa cha về
Trên chiếc xe tang trắng
                     Nhạt nhòa
                              khói hương !
        *
    *      *
Vượt 1700 cây số dặm trường
Đưa cha về cố hương
Nước mắt chúng con chảy dài
Trên từng cây số
Tiếc thương cha vô cùng !

Xe vượt sông
           Vượt đèo
                   Vượt núi …
Trên hình hài Tổ quốc
Như ngày xưa hành phương Nam
Cha đưa chúng con vào Nam lập nghiệp.
Nay xe lại ngược chiều ra Bắc
Đưa cha về với bà với mẹ,với Tiên Tổ quê hương !

Thân tộc xóm làng đón cha trong tình thương
Chúng con đặt cha nằm cạnh mẹ
Dưới chân núi Hồng,bên dòng Lam thủy
Có cuộc trùng phùng nào
Đớn đau hơn
Và cũng  hạnh phúc hơn
Khi cha về với mẹ
Đó là hạnh phúc vĩnh hằng trên trần thế !

Dẫu biết rằng:
“Cuộc đời như chiếc lá cây
Xuân còn xanh lá thu nay đã vàng
Tử sinh là sự sang trang
Sao lòng vẫn cứ mang mang nỗi buồn !”
Dẫu vẫn biết:
“Đời là một cuộc rong chơi
Sớm muộn cũng về theo Tiên Tổ
Dẫu vẫn biết đời là bể khổ
Vẫn quặn lòng trước cảnh lá rơi !”
Lệ đẫm tràn mi
Thảm thiết đất trời :
- HỒNG SƠN MÂY TRẮNG NGÀN THU SẦU VĨNH BIỆT
- LAM GIANG LỆ ĐỎ VẠN THUỞ TIẾC THƯƠNG NGƯỜI !
            *
       *        *
Nuốt nước mắt chúng con lại ra đi
Về phương Nam đầy trời nắng gió
Gửi lại Lam giang dòng lệ đỏ
Gửi lại Hồng sơn mây trắng bay
Gữi lại quê hương niềm thương tiéc
Trên mồ cha mây trắng mãi còn bay ! *

        CON  TRẦN VĂN THUYÊN
 (Cùng tử tônTrần tộc – Hoàng tộc, đồng kính điếu)

 GC : (**) Ông HOÀNG XUÂN THANH (1924 - 2009) Nguyên là cán bộ tổ chức Tỉnh ủy Nghệ Tĩnh
(*)Theo ý thơ: “Bạch vân thiên tải không du du”của Thôi Hiệu-nhà thơ Đường nỗi tiếng của Trung Quốc
Viết tại Cần Thơ,Hà Tĩnh,TP.HCM -21h 25,ngày 11.tháng chạp,năm Kỷ Sửu đến 21.tháng Chạp,năm Kỷ Sửu (2009) Tức 21h 25 ngày 25/01/2009 đến 5/02/2010 (Canh Dần)


VANG MÃI BƯỚC QUÂN HÀNH

 ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

Trên đường Trường Sơn ta đi
mây đỡ chân ta suối hát thầm thì
Trường Sơn ơi chứa bao điều mới lạ
tha hồ ta chép ta ghi...

Đàn ong vàng làm tổ trên cao
ngang tầm cao với đài quan sát
những cung đường lổ loang đất cát
vẫn rộn ràng những bánh xe lăn

Đêm rì rầm tiếng cuốc năm canh
hối hả mở đường cho xe qua trọng điểm
mặc bom thù nguy hiểm
quyết thông đường cho kịp chuyến xe lên

Bên những căn hầm đất đá lấm lem
bỗng nở rộ những chuỗi cười trong trẻo
lại tán chuyến cô gái làng vắt vẻo
trên cành cam cành ổi nhà mình...

Trường Sơn rất điệu kỳ
Chở che đoàn quân đi

Hiện đại như nước Mỹ
cũng chẳng thấy được gì...

Trường Sơn tràn sức xuân
đoàn quân nhanh nhíp bước
bông lan rừng thơm phức
Đón chào những đoàn quân.

TVT- 1971 (Xem tiếp)


MỪNG BLOG TRÒN MỘT TUỔI

               MỪNG BLOG LÊN MỘT
Thế là tròn một năm hòa vào làng Blog Việt Nam (13/12/2010 – 13/12/2011). Một năm biết bao vui buồn “hỷ,ố,ái,nộ” nhưng tôi rất vui là được mở mang trí thức nhờ sự giao lưu với các bạn bè trong nước cũng như thế giới.
Trước đây hàng năm in một tập thơ (Trên 100 bài,in 500 cuốn) tặng bạn bè cũng từng ấy người đọc.
Nay đưa lên Blog (Post) lại có trên 6000 Commets viếng thăm và gần nghìn ý kiến thân tình thẳng thắn trao đổi,qua đó mình học hỏi được rất nhiều.
Nhân Blog đầy một tuổi tôi xin chân thành cám ơn các bạn xa gần viếng thăm,đóng góp những ý kiến chân thành để trang Blog tôi ngày càng lớn mạnh và phát triển.Xin có vài lời cảm tạ:

Gà què ăn quẩn cối xay
Đồng tiền sấp ngửa loay hoay thế là…
Nhớ khi đương chức la đà…
Đem ra cốp lại làm quà mua vui.

Mong sao góp một tiếng cười
Sân chơi Blog có người có ta
Chẳng mong ý tứ sâu xa
Vui chơi là chính cũng là… thế thôi !

Để rồi người lại nhớ người
Trường Sơn gian khổ một thời có nhau
Bây giờ tóc đã phai màu
Thơ ca ta nối nhịp cầu muôn phương.

Sau đây xin đưa một cảm nhận của một Blogs mà tôi mới biết gần đây.

                      CẢM NGHĨ
Một chiều cuối tháng tư, tôi mở blog: tranvanthuyennt.vnweblogs.com. Tôi thật sự cảm động khi đọc bài  anh viết đăng ở đầu trang - Nỗi niềm qua cầu Rạch Chiếc:
“Đúng 4 giờ chiều ngày 27/4/2011  Anh cùng đồng đội…mang hoa bánh trái, bia rượu, vàng mã, thuốc lào và cả điếu cày nữa… Sau khi làm lễ tưởng niệm  các anh hùng liệt sỹ đã hy sinh để bảo vệ cầu cho quân giải phóng tiến về giải phóng Miền Nam ngày 30/4/1975…  Đoàn đã thả hoa, thơ nhạc xuống dòng sông. Những  vòng hoa, bó hoa dập dềnh trên sóng. Bỗng nước sông dềnh lên như một sự giao hoà âm dương…”
Tôi lại đọc bài thơ chiều tháng tư qua cầu Rạch Chiếc. Anh đã viết với cả một tấm lòng của một người lính, một người đồng đội, một người đã bao nhiêu lần vào sinh ra tử. Anh thương, anh nhớ, anh cũng rất tự hào về người bạn. Thơ anh như một lời  tâm sự:
                        “…Xin nhẹ bàn chân đôi chút 
                        Dưới đất kia là máu ấm bạn bè tôi…
                        Hãy lắng lòng mình trong chiều gió nổi
                        Thả bông hoa tưởng nhớ bạn bè xưa”
                                        
(CHIỀU THÁNG TƯ QUA CẦU RẠCH CHIẾC)
Tôi đọc tiếp những bài thơ và  truyện ngắn  của anh, quả thật thấy anh là  người từng trải trong chiến đấu và trong đời thường. Anh đã khéo léo dùng thơ, ca, truyện ngắn ghi chép lại. Anh đã là người lính Trường Sơn, trong những năm chiến tranh, anh đã quen với cảnh:
“Cánh lính Trường Sơn thường ngủ võng
Lưng oằn cong như một cánh cung
Đêm rét trở mình đau kinh khủng
Nhưng rồi ngủ mãi cũng thành quen”   (Thương bạn)

Viết về chiến tranh mà không có bom rơi đạn nổ,chết choc mà cái gian khổ mà trở thành quen thì nói lên cái khốc liệt của chiến tranh đến nhường nào
Khi hoà bình, về bên mái ấm của gia đình, anh thao thức:
Bây giờ nệm ấm gường êm đủ điều
Lại thao thức trằn trọc
Có đêm một mình bật khóc
Thương bao đồng đội không về.      (Thương bạn)
Anh rất  xúc động , thương tiếc những người bạn TNXP – đường Quyết Thắng hy sinh ở hang tám cô:
Tôi đến nghiêng mình trước các anh linh
Tiếng gọi thẳm sâu vọng từ hang đá
Quặn thắt con tim sao đau thương quá
“ – Các anh ơi cứu lấy chúng em”   (Tiếng vọng mãi còn)
Về Quảng Trị, anh không kìm được xúc động, đứng trước  mười bảy ngàn đồng đội đã hy sinh:
“…Bồi hồi nhớ bạn nước mắt cay
Thương tiếc các anh xót dạ này…”
“…Tôi lặng lòng di trong phút giây
Bên mồ liệt sỹ dưới hàng cây
Dòng sông Thạch Hãn xanh trong quá
Tìm bạn nơi nào mới thấy đây…”    (Về miền hoài niệm) 

          Đọc truyện ngắn của anh, tôi thấy anh đã từng trải qua trận mạc những trận đánh ác liệt, cái sống, cái chết gần nhau trong gang tấc. Như những truyện: Những ngày trong quân ngũ, Sinh bô, Bác sỹ bất đắc dĩ, Tình đồng đội… Đời chiến binh tôi luyện anh trong lửa đạn nên anh rất tự tin, lạc quan, yêu đời trong chiến đấu và trong thời bình. Những truyện ngắn anh viết như dẫn dắt tôi xem và những trận đánh, thấy những hy sinh, mất mát, gian khổ trong chiến đấu mà anh và đồng đội đã trải qua.
Tôi lại tiếp tục đọc những vần thơ anh viết qua blog. Anh viết về quê hương , về bạn bè, về gia đình… thấy anh có lòng nhân hậu, chung thuỷ
Khi đọc bài đến bài “Một góc quê hương”. Tôi lại nhớ về  câu thơ:
“Đất nước muôn trùng sao nhỏ hẹp
Quê nhà một góc nhớ mênh mông”
Anh nhớ về làng quê, nhớ cánh đồng thẳng cánh có bay, nhớ cái thời trẻ thơ chăn trâu cắt cỏ:
Xa quê vẫn nặng ân tình
Bóng cây che mát chúng mình ngày xưa”      (Một góc quê hương)
 “…Thuở chăn trâu mò cua bắt cáy
Sông nuôi ta khôn lớn từng ngày…
Sông cứ chảy, sông Lam ơi cứ chảy
Tuổi ấu thơ bơi lội nghịch đùa
Con trâu đen sừng cong dầm mình nhai cỏ
Trái ổi xanh là phần thưởng thắng thua…”       (Chảy mãi Sông Lam)
Thật là con người đầy tình nghĩa.

Đọc Blog của anh, tôi thấy nhừng bài thơ truyện ngắn đã được bạn bè trao đổi ở nhiều khía cạnh,  là niềm động viên, đã làm cho anh say mê sống và viết. Anh đã được Nhạc sỹ Huy Tập phổ nhạc bài thơ: Gió vẫn thổi. Nhạc sỹ Tạ Đình Nguyên phổ  nhạc bài thơ: Chảy mãi sông Lam. Nhạc sỹ Huy Tâp,phổ nhạc bài thơ:Qua cầu Rạch Chiếc. Được Phương Nam ra đĩa CD,được đưa lên Iternet để mọi người thương thức. Thơ anh đã sống mãi với thời gian.
Viết về mẹ anh có bài thơ “Thơ con và lưng mẹ” thật là cảm động:
Thơ con cõng nắng qua non
Lưng mẹ cõng cả chúng con vào đời
Thơ thơ, thẩn thẩn,lời lời
Không bằng lưng mẹ suốt đời nuôi con”   (THƠ CON VÀ LƯNG MẸ)      
Viết về vợ, con cháu với những vần thơ chân thật cảm động:
Suốt đời anh đã làm thơ
Đến nay vẫn cứ lơ mơ thế nào
Thơ người thì viết dạt dào
Thơ yêu tặng vợ câu nào nên thơ!
Xin em đâu dám hửng hờ
Vì em là cả bài thơ cuộc đới.

Đọc Blog của anh, tôi hiểu thêm anh: Một ngừơi lính, một thầy giáo đã nghỉ hưu, nhưng rất vui, thoải mái, tự tin, yêu đời. Đời anh đơn giản vô tư như anh đã tự bạch:
Dăm câu chuyện nho nhỏ
Vài bài thơ núi non
Gia tài chỉ có thế
Để lại cho cháu con
  (Đa gian cải phát mao/hữu cảm tồn thi tập-Nguyễn Hành)
Chúc anh luôn khoẻ mạnh, yêu đời, có nhiều cảm hứng viết thơ, truyện hay hơn nữa.
                                                       Trảng Bom, ngày 26/5/2010

                                                            NGUYỄN ĐÌNH PHI


1 2 3 4 5 6 7 8  Sau»